Bức thư tình cuối cùng
“Cho anh một lần ôm em từ phía sau, để anh cảm nhận những suy tư trong lòng. Cho anh một lần đứng sau lưng em, để níu giữ yêu thương còn đây. Cho anh một lần hôn lên làn tóc em, để những kỉ niệm mãi in sâu tim này. Cho anh một lần khóc trên vai em, để em biết anh yêu thế nào?”... Ca từ của bài hát “Cho anh một lần” lại vang lên, lời bài hát như nỗi lòng của anh để nói với em rằng “anh yêu em nhiều lắm đó”. chuyện tình yêu là đề tài muôn thuở khiến ai cũng trở nên khờ dại. Nó sẽ thành kỷ niệm, thành nỗi nhớ, hay trở thành bất cứ điều gì đó tuỳ tính cách và phụ thuộc vào quan điểm của mỗi người. Với người này có thể là sâu sắc nhưng với người kia là nhạt nhoà. Với anh tình yêu trở thành một cảm giác rất đặc biệt mà khó diễn tả hết bằng lời.
Lúc ấy anh mới chia tay một mối tình mà anh đã theo đuổi rất lâu nên tâm trạng của anh lúc đó không được tốt và đã nói những lời làm em buồn. Nhưng em lại không buồn gì về anh mà khuyên, anh động viên anh biết đâu sẽ còn nhiều người con gái khác tốt với anh, tại anh chưa nhìn thấy thôi. Dần dần con tim của anh đã lấy lại niềm vui trở lại và anh đã phát hiện ra một điều anh đã yêu em rồi đó, em có biết không?
Ngày qua ngày những tin nhắn của em đến với anh làm anh thêm tin yêu vào cuộc sống vào tình yêu em dành cho anh. Nhưng lúc anh hạnh phúc nhất có lẽ là em đã chấp nhận tình yêu của anh, đã làm cho anh biết chờ đợi nhớ nhung và quan tâm mọi người hơn. Cám ơn em đã cho anh biết thế nào là yêu và được yêu. Mặc dù chúng mình không được thường xuyên bên cạnh nhau. Hai người học ở hai nơi nên cơ hội gặp nhau là rất ít nhưng khoảng cách sẽ chứng minh tình cảm của chúng mình. Anh biết em yêu anh, yêu anh rất nhiều, nhưng em không bao giờ tỏ vẻ cho anh biết đâu. Khi em hỏi: “Tại sao anh lại yêu em và yêu nhanh chóng đến vậy?”, thực sự anh cũng không biết trả lời sao, chỉ biết là anh yêu em thôi.
Anh đọc ở đâu đó một câu danh ngôn rất hay: “Anh yêu em không phải vì em là ai mà là vì anh là ai khi có em ở bên cạnh anh”. Khi một người con trai yêu một ai đó có thể là vì ngoại hình, tính cách, qua đường, lợi dụng… hoặc là một lý do này khác nữa. Anh cũng không biết anh yêu em vì lý do gì nhưng thời gian sẽ trả lời em tất cả.
Lúc mới gặp em, anh coi thường tất cả những người con gái yêu chỉ qua vài lời nói và nói ra những lời khó nghe với em. Nhưng em lại khuyên anh trên đời không phải ai cũng vậy đâu và em sẽ cho anh thấy em không phải là người như vậy. Thời gian dần trôi anh tin em không phải là người như thế và đó cũng chính là ngày anh yêu em. Anh thật hạnh phúc khi có em kề bên, luôn làm anh vui và yêu đời hơn. Có lẽ điều mà anh học được từ em có lẽ là anh biết quan tâm người con gái, đặc biệt là người anh yêu hơn.
Đôi khi hạnh phúc giản đơn đến với anh chỉ thế thôi, đôi khi tình yêu phải bước qua một quãng đường để anh nhận ra anh cần em. Nhưng khi hạnh phúc đến với anh chỉ giản đơn như thế anh lại vội vàng để mất em để bây giờ anh đã hiểu ra đến suốt đời hạnh phúc của anh chỉ là em. Giờ thì em đã ra đi bỏ lại anh một mình nơi đây. Anh chỉ biết tự trách mình đã để một người như em ra đi, anh đã cố gắng liên lạc với em bằng mọi cách nhưng kết quả vẫn là số “0”.
Sao em lại bỏ anh ra đi, có phải do sự quan tâm quá chặt của anh đã khiến em ra đi, giống như nắm cát càng nắm chặt thì càng rơi ra nhiều phải không? Giờ anh chỉ mong ước một điều, em hãy quay về với anh như ngày xưa được không?
Anh biết một điều em rất thích đọc báo và rất thích đọc chuyên mục em yêu thích đến một ngày nào đó em sẽ đọc được những tâm sự này của anh, lúc đó em sẽ hiểu được tấm chân tình anh đã dành cho em. Em có biết không “anh nhớ em nhiều lắm đó”.

End.
Thư cuối gửi em
Em yêu! Vậy là đã hơn 3 năm qua anh đã không gặp lại em, đó không phải là một khoảng thời gian dài trong cuộc đời con người nhưng đó là khoảng thời gian chờ mong mà anh yêu em tha thiết nhất. Anh cũng không thể giải thích chuyện của anh cho em hiểu nhưng tình cảm của anh dành cho em sẽ luôn thắm nồng theo thời gian, ngay cả lúc em về nơi ấy anh vẫn mong một ngày nào đó em sẽ về bên anh, nhưng những hi vọng mong manh của anh chỉ làm cho con tim anh héo mòn theo năm tháng mà thôi.
Nhớ lại ngày nào anh và em cùng chăn trâu cắt cỏ bên sông, những bãi cỏ trải rộng ra như tấm thảm được dệt bằng màu xanh của đất trời bên bờ sông quê mình dưới ánh nắng chiều ngước nhìn lên bầu trời cao trong xanh vời vợi. Nhìn những con diều lo gió vi vu thổi những giai điệu của đồng quê anh và em say sưa cắt những ngọn cỏ xanh non trong vương quốc của chúng mình, lúc đó trông chúng ta thật hồn nhiên và ngây thơ phải không em? Trong nét thơ ngây ấy anh đã cảm mến em rồi. Mùa hoa cỏ may năm ấy em ngắt từng bông tặng anh, đó là món quà đầu tiên anh nhận được từ một người con gái. Không hiểu sao lúc đó nhìn những bông hoa cỏ may không hương sắc kia lại đẹp đến vậy. Những buổi chiều lùa đàn trâu về đi trên bờ sông quê mình anh hiểu rằng “anh đã yêu em… cuộc đời anh không thể thiếu em…”.
Con sông là nơi ta hò hẹn, gặp gỡ, cũng là nơi chia cách chúng ta. Đã có bao người yêu nhau nhưng không thể cùng nhau hưởng hạnh phúc trăm năm. Chiều chiều nhìn sang bên ấy anh ước rằng anh sẽ là người đưa em sang sông về bên anh mãi mãi.
Những buổi chiều đi học về, bước trên con đường làng, con đường phủ đầy lá vàng rơi gom nhặt những kí ức lấm lem thời thơ dại của anh và em. Những làn gió thoang thoảng, âu yếm, vỗ về lùa lên mái tóc làm tung bay trông em thật rạng rỡ.
Hôm nay anh trở về mái trường xưa, nơi chúng ta từng học, nhìn cảnh vật vẫn như ngày... Vẫn hàng cây, vẫn chiếc ghế đá, vẫn hàng phượng ấy nhưng anh cảm thấy nó thiếu thốn một điều gì đó rất lớn như đang xiết chặt con tim anh. Nhìn ra gốc cây bằng lăng em còn nhớ không? Gốc Opera mini cây mà chúng ta từng hẹn hò. Nhìn ngôi trường vắng lặng mà lòng anh càng thêm cô quạnh. Ngồi trên chiếc ghế đá ngày nào chúng ta còn bên nhau giờ đây sao mà lạnh lẽo đến vậy. Trên cây bằng lăng, những bông hoa đã cuối mùa nhưng vẫn còn vương vấn những hoài niệm cũ phảng phất màu tím của sự chờ đợi nhớ nhung trong li biệt. Ôi! Cái màu tím đã làm cho anh xôn xao như níu kéo, như muốn vứt bỏ tất cả để trở lại với những ngày xưa yêu dấu. Giờ đây trong cái thế giới vô hồn và lạc lõng của cuộc đời khi mà anh đã mất em mãi mãi chợt một bông hoa bằng lăng rơi vào lòng anh, đóa bằng lăng như nhòe đi trong mắt anh ẩn hiện trong đó những hình ảnh cuối cùng của đời học sinh đang ùa về.
Ngày đó chúng ta còn là những cô cậu học trò hồn nhiên với những ước mơ thật trong sáng. Đã có lần chúng ta đã nói về tương lai của chúng mình, em ước mơ sau này sẽ trở thành cô giáo để dạy những đứa trẻ nghèo ở quê mình. Anh sẽ trở thành một kĩ sư nông nghiệp để giúp bà con quê mình có cuộc sống ấm no hạnh phúc hơn. Nhưng anh cũng tự hỏi lòng mình rằng, trong tương lai kia sẽ có cả anh và em hay không? Anh biết rằng xung quanh em có rất nhiều người bạn trai khác, họ Tai opera mini có thể tạo dựng cho em một cuộc sống hay một tương lai thoải mái trong giàu sang, nhung lụa còn anh anh chỉ có một tình yêu tha thiết, chân thành dành cho em mà thôi. Trái tim anh đã trao trọn về em tự lúc nào rồi, phải chăng thời gian trôi qua đã khiến lòng người thay đổi? Phải chăng nó cũng như dòng sông quê mình êm đềm trôi lững lờ bên đục bên trong, bên lở bên bồi? Chỉ còn lại mình anh trong nỗi cô đơn với vết thương lòng không gì hàn gắn nổi.
Đã có lần anh đem hết can đảm để nói với em rằng “cuộc đời anh không thể thiếu em, hãy về bên anh em nhé” nhưng tại sao đứng trước em anh không thể nói lên lời. Anh biết bây giờ đã là quá muộn để nói những lời đó. Anh không muốn gây sự xáo trộn trong cuộc sống của em, nhiều lần anh cũng muốn quên em đi nhưng càng muốn quên thì nỗi nhớ em càng thêm tha thiết. Tại sao trong suốt thời gian qua em không trả lời anh? Thà rằng em cứ ruồng bỏ anh một cách đau đớn nhưng tại sao em lại im lặng? Anh cũng không trách em đâu, anh cũng không muốn níu kéo làm chi khi tình yêu của đôi ta đã lùi xa vào dĩ vãng. Nhưng đây cũng là lá thư cuối cùng mà anh gửi tới em. Anh vẫn phải đi tiếp con đường mà anh đã chọn mà không có em, mặc dù nó có cay đắng, có cô quạnh, có vấp ngã nhưng anh sẽ đứng lên và đi tiếp. Em hãy nhớ rằng dù ở nơi đâu vẫn có một người lo lắng cho em, nhìn em được hạnh phúc là anh mãn nguyện rồi.
Chúc em hạnh phúc!