Chuyện thứ nhất: Ma mặt Thớt

- Khu xóm tôi sống* có Bác Hoà làm nghề đạp xích lô* nhà bác có 5 cô con gái* vợ thì ốm đau suốt* vì nhà nghèo* đông con* nên bác suốt ngày phải đạp xích lô kiếm sống* rất vất vả* nhưng bác rất hiền lành* thật thà* chịu khó nên ai cũng quí mến.

- Bẵng đi 1 thời gian 2 tuần ko thấy bác đạp xe đi làm* tôi sang nhà bác chơi* thì thấy bác đang nằm co ro trên giường* vẻ mặt lo lắng* ốm yếu..
- Chào bác* Bác ốm hay sao mà mấy ngày nay ko chạy xe vậy..?
- Hôm nay có chú sang chơi* tôi mới dám nói* tôi vừa gặp ma chú ạ* sợ quá nên phát ốm* phải tiêm thuốc mấy hôm rồi* nên phải nghỉ làm?!
- Có chuyện đó nữa sao bác? Thế đầu đuôi câu chuyện ra sao?
- Chả giấu gì anh* chuyện như thế này….Bác hạ thấp giọng* run run thuật lại câu chuyện:
- Cũng như mọi ngày* hôm ấy bác đứng đợi khách ở 1 ngã ba đường* cả ngày hôm nay sao ít khách thế* chỉ có 1 bà thuê chở hộ 4 bao ximăng* tiền công đc 25 nghìn đồng* bác buồn rầu nhìn đường phố đã lên đèn từ bao giờ* vẫn cố nán lại kiếm thêm cuốc xe* kiếm tiền rau cháo cho vợ con ở nhà..
- Trời đã tối* đường phố thưa thớt người đi* chắc mọi người đang hối hả về nhà* quây quần bên bữa cơm tối cùng gia đình.
- Chợt bác để ý thấy có 1 cô gái trẻ* mặc 1 bộ quần áo trắng trông rất cũ kỹ* đi đến chỗ bác* trong ánh đèn đường bác nhìn thấy vẻ mặt cô gái rất xanh xao* nhợt nhạt..
- Cô về đâu lên xe tôi chở* đường tối thế này đi bộ vất vả lắm cô ơi* tôi chỉ lấy rẻ thôi.
- Bác cho cháu về khu cầu Nguyệt..
- Bác Hoà vui mừng vì sắp có thêm khoản tiền nhỏ mua cái ăn cho vợ con* nên ra sức đạp nhanh để sớm được về nhà* Tuy nhiên bác thấy lạ 1 điều là từ lúc cô gái trẻ lên xe thì bác cảm thấy chiếc xe vẫn nhẹ như không* đạp bon bon* và cô gái thì ngồi im lặng* ko thấy trò chuyện nhiều như các khách khác* bác cũng ko để ý vì nghĩ chắc cô đang có chuyện phiền muộn*
- Về đêm đường về khu cầu Nguyệt càng tối và vắng người* gió lạnh thổi hun hút vào mặt* bác Hoà tự nhiên thấy một luồng hơi lạnh phả ra gai gai người* mặc dù bác đạp xích lô* nên mồ hôi đang rỉ ra đầy vai áo.
- Bác đưa mắt để ý 2 bên đường thì thấy phố xá đã ở lại sau lưng* bây giờ xung quanh chỉ còn là cánh đồng không mông quạnh* ko một ánh đèn* thấp thoáng 2 bên có những khu gò mả lô nhô..
- Bác cho cháu xuống đây..
- Bác Hoà thấy lạ lùng là nơi cô gái đòi xuống xe ko có nhà cửa* làng mạc gì* chỉ là đồng không mông quạnh* gần đó lại thấy có một chiếc miếu cô hồn đứng chơ vơ bên đường..
- Dạ cô cho tôi xin tiền xe* có 30 nghìn thôi cô ạ!
- Bác nói 2 câu nhưng ko thấy cô gái trả lời mà từ lúc xuống xe* cô gái cứ đứng im* quay mặt nhìn ra hướng khác. Bác Hoà nghĩ hay là cô ta ko có tiền ? Bác liền xuống xe tiến lại bên cô gái* đập tay vào vai cô:
- Cô ơi* cho bác xin tiền xe* bác còn về kẻo tối..
- Lúc này cô gái mới từ từ..quay mặt lại không nói không rằng* Bác Hoà thét lên 1 tiếng kinh hãi* hồn vía lên mây: Trên khuôn mặt của cô gái tuyệt nhiên không thấy có mắt mũi* mồm gì cả* chỉ là một cái mặt nhẵn thin thín* bằng tịt* bóng lọng như cái thớt vậy..
- Tiền đây ! bác cầm lấy nè !!.
- Bác Hoà rú lên 1 tiếng kinh hãi* quáng quàng bỏ chạy* và tối sầm mặt lại vì vấp vào 1 mô đá và ngã vật ra đường ngất lịm..
- 1 lúc sau có tiếng xe máy đi đến* người ta vực bác dậy vì tưởng bác bị tai nạn* bác mới hoàn hồn* vội đi đến đẩy chiếc xích lô quay về nhà* bác giật mình* hoảng hốt vì trên chiếc xe xích lô của bác là 1 xấp tiền của ngân hàng Địa phủ..
- Về đến nhà bác thấy người gai gai sốt rét* đổ bệnh từ đó* sau đó bác nghe người dân kể lại rằng ở khu đường đó* trước kia có 1 cô gái trẻ ko may bị tại nạn giao thông* và chiếc xe tải đã cán nát khuôn mặt cô gái* trên đoạn đường đó sau này là 1 điểm đen giao thông và có rất nhiều chuyện kì quái xảy ra vào đêm khuya* nên người dân đã lập nên 1 chiếc miếu cô hồn ở nơi đó.

theo: Thế giới vô hình